Một dại khờ… Một tôi

Một dại khờ

Em nhận từ đêm những giọt sương
Long lanh như giọt mật êm vương
Cỏ mềm lối sỏi bàn chân bước
Tựa những tơ trời níu yêu thương

Em đón từ ngày giọt nắng mai
Ấm nồng như mắt biếc trang đài
Ngàn lời quấn quýt đong chia sẻ
Đã mấy giận rồi vẫn chẳng phai

Em nhặt từ thu cánh lá bay
Nắng hanh gió nhẹ ghé nơi này
Anh là mây trắng qua lối mộng
Mây gió kề bên ngất ngây say

Em gặp từ thơ lời dịu êm
Như dòng suối nhỏ ru trăng mềm
Dại khờ một thưở dường đang ghé
Ủ những câu vần nhung nhớ thêm

Thu Phong
21/06/2009

Một dại khờ... một tôi

Một tôi…

Cách nhau chỉ có một màn sương
Ngơ ngẩn trăng khuya rụng xuống vườn
Có phải em từ nghìn năm trước
Lụa là thuở ấy vẫn còn vương

Ở lại đi mà hỡi sớm mai
Chia nhau ngọn nến giữ đêm dài
Trời xa có nhớ ngày quay lại
Để nhớ hao gầy giọt nắng phai

Xuân hồng ươm nụ gởi hương bay
Hạ đượm yêu thương thoảng chốn này
Bên nhau đón gió thu về mộng
Nồng phút đông kề nhấp ngụm say

Một dại khờ ngày… một dại đêm
Tìm nhau sỏi đá hẹn môi mềm
Nghe đâu con suối tìm về biển
Gió núi mây ngàn… có hiểu thêm !

21/06/2009
Nguyên Thoại