.

Đông sang

Đông sang

1.
Gió thổi từng cơn lạnh lẽo tràn
Mặt hồ sương quyện mịt mù lan
Lưng trời mây lửng âm u xám
Góc phố cây khô nhợt nhạt vàng
Dõi mắt theo thuyền thuyền đã lạc
Vươn mình với bóng bóng vừa tan
Tình xuân một thuở giờ đâu tá
Để lối đông im chẳng ngó ngàng

Thu Phong

2.
Để lối đông im chẳng ngó ngàng
Ông trời chầm chậm quét mù tan
Kìa cây liễu hạnh vươn cành biếc
Đó mặt vầng dương tỏa nắng vàng
Thanh thản đàn chim nghênh mỏ hót
Âm thầm đám cỏ thả hương lan
Nhanh chân  mở cửa chào ngày mới
Cảm tạ bình yên ấm áp tràn

Yên Hà

3.
Cảm tạ bình yên ấm áp tràn
Vầng dương ló dạng ánh hồng lan
Kìa xem biển bạc chào mây biếc
Nọ ngắm trời xanh đón nắng vàng
Đỉnh núi sương lam chừng đã hết
Ven đồi tuyết trắng cũng hầu tan
Mùa đông lặng lẽ bàn giao tiết
Thoáng chốc vào xuân thật ngỡ ngàng

Hoàng Thứ Lang

4.
Thoáng chốc vào xuân thật ngỡ ngàng
Vầng dương ló dạng tuyết đông tan
Nhìn chùm thược dược đơm bông trắng
Ngắm cánh hoa mai hé nhụy vàng
Nỗi nhớ đoàn viên càng thấm thía
Niềm mơ hội ngộ cũng vừa lan
Quê người Tết đến buồn da diết
Chợt nghĩ mà sao nước mắt tràn

Dấu Chân Hoang

5.
Nước mắt tràn mi nhớ mẹ già
Đêm ngày tựa cửa ngóng con xa
Qua bao cái tết cành xa cội
Đã mấy mùa xuân trẻ vắng nhà
Đất khách đông sang buồn nát dạ
Quê người tuyết đổ rét căm da
Hương quan cố quận tìm đâu thấy
Buốt giá con tim mộng vỡ oà

Hoàng Thứ Lang

6.
Mộng vỡ oà cho lệ ướt thêm
Tình quê se sắt khói sương đêm
Hương xưa ai gửi đôi làn gió
Tứ mới tay đan một nỗi niềm
Tuyết vẽ màu mai rơi trước ngõ
Sầu lên ánh mắt dõi bên hiên
Đời tan hợp mãi bao giờ hết
Gác vắng tâm tư giọt giọt mềm

Lan Anh

7.
Mềm lòng bởi nước mắt giai nhân
Đinh số trời cao đã định phần
Đối bóng lau dòng châu trách phận
Chong đèn gạt ngấn lệ than thân
Đông sang gác vắng sầu trăm mối
Tuyết phủ trời khuya khổ vạn lần
Cách trở quan hà ai có hiểu
Muôn đời vẫn nhớ tấm tình chân

Hoàng Thứ Lang

8.
Tình chân giữ mãi những niềm thương
Cố quận ghi sâu mỗi góc đường
Tết đến môi son in sắc đỏ
Xuân sang má phấn đượm mầu hường
Người đi kiếm mộng đời phiêu lãng
Kẻ ở tìm mơ kiếp gió sương
Kỷ niệm thêm vào trang nhật ký
U hoài nặng nợ với quê hương

Dấu Chân Hoang

9.
Quê hương thăm thẳm mịt mù xa
Đất khách đông sang chạnh nhớ nhà
Gió lạnh cây buồn cây trút lá
Thu tàn cúc rũ cúc rơi hoa
Mưa giăng đỉnh núi mưa buồn bã
Khói quyện đồi thông khói nhạt nhoà
Trận bão bay vù mây trắng xoá
Ào ào tuyết đổ rét căm da

Hoàng Thứ Lang