Trang chủ

Quên…

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Quên…

Thơ Thu Phong

Em quên rồi sai gòn chiều hôm ấy
Góc phố vương hoa nắng, gió xôn xao
Trên cành cao đôi chim nhỏ chít chiu
Lá me bay trên đầu như cổ tích

Chiếc lá me kể điều gì xao xác
Hương ngọc lan vướng vít khúc nhạc sầu
Ánh mắt nào khao khát đợi chờ trao
Café nâu giọt chậm như vô tận

Em quên rồi sài gòn đêm thật ngắn
Chưa nói gì đã vội vã chia xa
Tình khúc biển với dư vị mặn mà
Lưu luyến chi mà bước về luống cuống

Quên hết rồi cả những điều ước muốn
Chỉ dáng anh bề bộn suốt ….bốn mùa

12/03/2010

Advertisements

Bảo vệ: Vũ khúc hoàng hôn

Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Bảo vệ: Ở nơi nào…

Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Bảo vệ: Hữu hạn và vô cùng

Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Xuống phố

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Xuống phố

Cúc hoạ mi xuống phố
Xôn xao những nẻo đường
Rung rinh mầu hoa trắng
Cho bướm vàng vấn vương

Mầu đông về xanh mướt
Trên từng búp hoa xinh
Mầu đông về tha thiết
Trên từng cánh mỏng manh

Hoa vương mầu nắng hạ
Trên nhuỵ vàng tinh khôi
Hoa mang mầu thanh khiết
Buổi đầu đông bồi hồi

Một đời hoa thật ngắn
Tàn theo sương giăng giăng
Một đời hoa lẳng lặng
Trao thương nhớ âm thầm

Chiều nay đi qua phố
Hương bảng lảng đất trời
Có người ngồi nhặt lại
Hương một mùa xa xôi…

05/12/2017
Thu Phong
(Hà Nội)

Lạc bước đường quên

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

 

Lạc bước đường quên

Có những buổi chiều lạc bước đường quên
Ta trở lại thềm xưa đầy kỷ niệm
Tay nâng niu hứng từng chùm hoa nắng
Mà hôm nào đã gửi nhớ mắt nhau

Thân thương xưa giờ đã về nơi đâu
Để mình ta bâng khuâng miền cỏ dại
Hoa vẫn nở như đợi tay người hái
Người quên về hoa thắm đẹp cho ai

Trời về chiều nắng cũng đang dần phai
Thềm mộng mị trăng cứ tròn rồi khuyết
Trăng vô tình trăng làm sao biết
Kỷ niệm ngày nào còn bổi hổi ngàn sau

Con thuyền xưa giờ trôi về nơi đâu
Những chiều nao có ai còn nhớ nữa
Ta cứ đứng như ngày xưa tựa cửa
Chờ người về vào những buổi nước lên

Sỏi đá nào lao xao trên đường quên
Để mình ta lạc hoài vào lối nhớ
Ngày xưa ơi, ngày xưa một thuở
Có bao giờ trở lại với thời gian…

15/04/2017
Thu Phong

( Hoạ cùng Nguyên Thoại)

CÓ LẼ NGÀY MAI TRỜI LẠNH (THU PHONG)

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CÓ LẼ NGÀY MAI TRỜI LẠNH (THU PHONG)

Có lẽ ngày mai trời lạnh
Đài báo gió mùa đang về
Chuẩn bị chăn bông áo rét
Chợt nghe lo lắng bộn bề

Nơi ấy rộn ràng chắc thế!
Đang mùa vui mới cơ mà
Điện thoại hỏi hoài thấy ngại
Bây giờ… con của người ta!

Công việc quen nhiều chưa nhỉ?
Đường về có lạc nữa không?
Thân gái mười hai bến nước
Đục trong xuôi ngược đếm đong

Nơi ấy về khuya vắng vẻ
Bến sông còn trải trăng vàng
Từng cụm hoa lau lay động
Xin gửi nỗi niềm riêng mang

Có lẽ ngày mai trời lạnh
Bâng khuâng cái rét giao mùa
Ngày con về phương trời lạ
Lòng ta một nửa theo đưa

31/10/2012
Thu Phong
(Hà Nội)

Older Entries